Đang tải...

"Thời gian đặc biệt": 15 phút chơi do con dẫn dắt mỗi ngày

Chỉ cần một quãng ngắn mỗi ngày để con dẫn dắt cuộc chơi cũng đủ làm sợi dây gắn kết bền chặt hơn. Đây là cách bắt đầu nhẹ nhàng.

Cuối ngày, khi vừa lo cơm nước vừa trả lời tin nhắn công việc, nhiều ba mẹ tự hỏi: "Mình ở cạnh con cả ngày, nhưng đã thật sự chơi với con chưa?" Nếu bạn cũng băn khoăn như vậy, bạn không hề đơn độc — và tin tốt là sợi dây gắn kết không cần đến những chuyến đi xa hay món đồ chơi đắt tiền. Đôi khi, chỉ 15 phút mỗi ngày là đủ.

Các chuyên gia gọi đó là "thời gian đặc biệt" (special time): một quãng ngắn cố định trong ngày, dành riêng cho con, nơi con là người dẫn dắt cuộc chơi còn ba mẹ đi theo. Viện Hàn lâm Nhi khoa Hoa Kỳ (AAP) trong tài liệu The Power of Play nhấn mạnh rằng chỉ vài phút mỗi ngày khi người lớn bước vào thế giới chơi của con và đi theo sự dẫn dắt của con cũng đủ củng cố mối quan hệ — và còn giúp giảm căng thẳng cho chính ba mẹ.

Vì sao "để con dẫn" lại quan trọng đến thế?

Cả ngày của một đứa trẻ thường là chuỗi những lời "con làm thế này nhé", "đến giờ rồi", "không được". Trong thời gian đặc biệt, mọi thứ đảo chiều: con được quyết định chơi gì, chơi thế nào, ai đóng vai gì. Cảm giác được làm chủ ấy nuôi dưỡng sự tự tin và khả năng tự điều chỉnh cảm xúc.

Tổ chức ZERO TO THREE mô tả đây là những khoảnh khắc "qua lại" (serve-and-return): con "phát tín hiệu" — chỉ tay, bật cười, hỏi một câu — và ba mẹ "đáp lại" ngay, đúng với điều con vừa thể hiện. Chính những vòng qua-lại nhỏ này, lặp đi lặp lại, là nền tảng xây nên sự gắn bó an toàn.

Điều thời gian đặc biệt KHÔNG phải

Không phải giờ học trá hình. Bạn không cần dạy con đếm hay sửa cách con cầm bút. Cũng không phải phần thưởng để mặc cả ("ngoan thì mẹ mới chơi"). Đó đơn giản là khoảng thời gian con biết chắc rằng mình được ba mẹ chú ý trọn vẹn.

5 bước bắt đầu nhẹ nhàng

Con chỉ vào màn hình đầy màu sắc và kể, cha mẹ lắng nghe và đi theo sự dẫn dắt của con

Khi thời gian đặc biệt diễn ra trên màn hình

Màn hình hoàn toàn có thể là nơi gắn kết, nếu bạn ngồi cùng con thay vì để con chơi một mình. Một trò chơi nhẹ nhàng, mở, không tính điểm gắt gao là bối cảnh lý tưởng để luyện cách "đi theo con".

Ví dụ, với Học màu sắc cùng Wolfoo (hợp với bé 3-7 tuổi), bạn có thể để con chỉ và gọi tên màu trước, rồi bạn hỏi mở: "Màu này làm con nhớ đến gì nhỉ?" Trò chơi trở thành cái cớ để trò chuyện, chứ không phải đích đến. Trò chơi miễn phí để chơi và được thiết kế an toàn theo chuẩn COPPA cho lứa tuổi nhỏ; quảng cáo nếu xuất hiện là loại phù hợp lứa tuổi, không cá nhân hoá. Cũng cần thành thật: không một trò chơi nào — dù hay đến đâu — thay được sự hiện diện của ba mẹ. Giá trị nằm ở việc bạn ngồi đó, lắng nghe và đáp lại con.

Câu hỏi thường gặp

Con đòi chơi mãi không chịu dừng thì sao?

Báo trước nhẹ nhàng giúp ích nhiều: "Còn 2 phút nữa là hết giờ của hai mẹ con nhé." Việc kết thúc đều đặn, có thể đoán trước mỗi ngày khiến con yên tâm rằng ngày mai sẽ lại có.

Tôi quá bận, không có nổi 15 phút thì sao?

Hãy bắt đầu từ 5 phút. AAP nhấn mạnh chính sự đều đặn và chú tâm — chứ không phải độ dài — mới tạo nên khác biệt. Năm phút trọn vẹn mỗi ngày tốt hơn một buổi chiều dài nhưng phân tâm.

Nên chơi offline hay trên màn hình?

Cả hai đều tốt, miễn là con dẫn và bạn hiện diện. Xen kẽ để con có cả vận động tay chân lẫn những giây phút cùng khám phá trên màn hình.

Nguồn tham khảo